5 Bạn Mới Tham Gia |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
| Yêu nhưng đừng quên ... |
|
|
 |
|
Trang chủ >
Tình nguyện "vô tròng"
|
"Thằng" Chồng Quái Đản Của Tui
Tác giả: Tuệ Tâm
Đăng bởi: Ket Hop Admin
- 06/02/2007 (được xem 588 lần)
|
Tui có thằng chồng thuộc loại quái đản nhứt nh́ thế giới. Nghe má chồng tui kể th́ hồi nhỏ thằng chồng tui cũng thuộc loại khá thông minh nhưng không hiểu sao tới lớn nó vẫn không mần ra cái tṛ trống ǵ. Học không ra học, mần không ra mần, nữa thầy nữa thợ, chưa kể, 7 lần 3 21 là nó nhảy từ nghề này qua nghề khác cái phọt, không bắt cầu, không đón ván, không hề ngó trước ngó sau ǵ hết. Lỡ té xuống sông th́ nó lại h́ hục trèo lên, rồi ... nhảy tiếp. Cuộc đời của nó y như là lục b́nh trôi sông, trôi dạt mọi nơi, mặc cho nước cuốn mây trôi. Mọi chuyện cứ như là chuyện chơi, và nó, má chồng tui than thở, cứ nghĩ nó có mặt trên cơi đời này là chuyện tạm. Rồi bà than thở, ai nói tạm th́ nói, chứ má đâu có thấy cơi này là cơi tạm đâu con. Sống 70, 75 năm mới chết, có người c̣n sống lâu hơn, nào vợ, nào con, nào tiền nhà tiền cửa, nào buồn, nào vui, nào tủi nhục, trăm thứ lo. Tạm cái nổi ǵ mà tạm? Thiệt nghen con, hồi đó má lo cho nó hết sức ....
Hồi ở Việt Nam , nghe nói nó không bao giờ đi học. Bạn bè nó chê, nói nó là dân cúp cua. Nghĩ cũng tội cho nó, má chồng tui than, nó có đi học đâu mà cúp cua với cúp c̣ng. Tới gần Tết, trường lớp có ăn uống vui chơi th́ nó mới vác mặt tới, mà trước khi tới nó cũng phải hỏi đường má chồng của tui v́ nó sợ nó đi lạc qua trường khác.
Tới khi đổi đời, nghe nói là nó đi bán cà phê, cà pháo ǵ đó. Nó bán mới có 1 năm mà má chồng tui năn nỉ nó đừng đi bán nữa, bả chồng tiền trả vốn, trả lời cho người ta hoài bả chịu không có nổi. Nghe đâu khách nó toàn là bạn của nó, họ tới uống chuyên môn kư, kư theo kiểu kư để đời, để đó, rồi để luôn chứ không bao giờ chịu tới trả nợ để lấy chữ kư lại.
Sau khi bán cà phê th́ nó đi bán rượu với đồ nhậu. Theo lời má chồng tui th́ cái xạp của nó bán cũng khấm khá lắm, khách ra khách vô nườm nượp. Lúc ấy nó có con Tư xích lô, ở đầu ngơ, trông cũng xinh xắn, chạy qua phụ nó. Má chồng tui kể, sở dĩ con nhỏ này có cái tên con Tư xích lô v́ nó cái tướng đi y như người ta đạp xích lô vậy, nhưng ... tính t́nh nó cũng dễ thương lắm con à. Má lúc đó cũng mong nó chịu lấy thằng chồng của con cho má nhẹ gánh. Má chồng tui tưởng như vậy là êm, ai ngờ được hơn 2 năm, tới đêm 30 Tết, cái đêm tối om đến độ chỉ có mấy con đom đóm là c̣n nhận ra mặt nhau chứ người với người th́ chịu, nó nhậu với khách tớ́ độ lăn quay, khách nó vô lấy hết tiền, rượu, đồ đạc, rồi c̣n ẳm theo con Tư đạp xích lô của nó đi mất mà nó hổng hay ǵ ráo trọi. Thành thử sau đó nó dẹp tiệm. Từ đó nó cứ đi ra đi vô như người mất hồn. Má chồng tui thắc mắc, không biết nó tiếc cái xạp rượu của nó hay nó tiếc cái tướng đi của con Tư xích lô đầu ngơ.
Năm 80, 81 ǵ đó, nhà chồng tui lo cho nó đi. Nghe đâu khi qua Mỷ th́ nó ở Texas . Được chừng 1 năm nó than nóng nó dọn qua Michigan . Ở Michigan được chừng 1 năm th́ nó than lạnh, nó dọn về Florida . Ở Florida cũng hơi lâu, nghe đâu cũng được 5, 6 năm ǵ đó rồi nó than buồn, nó kể lể, nh́n biển nó cứ nhớ tới "người". Má chồng tui thắc mắc hỏi "người" nào th́ nó không nói, chỉ nói được có chữ "người" rồi chấm dứt, một cái chủ từ "người" trống trơn như vậy đó chứ không có cái ǵ loằng ngoằng đằng sau nữa hết. Má chồng tui than, nó th́ cũng dễ coi, nhưng con ơi má không biết có cái con nào trên cuộc đời này, ngoài con ra, mà chịu thương nó. Má nghĩ "người" đây là mấy "người" chủ nợ của nó th́ có... Xong nó dọn qua California .
Hồi ở California , tui lại nghe bạn bè của thằng chồng tui kể, nó đi mần một thời gian rồi chán, nhảy ra đấu tranh cái ǵ đó với thiên hạ. Nó gặp ǵ cũng bênh, bênh đă rồi chắc nó chán nên nó quay qua chống. Đâu cũng được 3, 4 năm ǵ đó th́ bên nào cũng chưởi nó, chống nó. 2 bên bênh Tư bản, Cộng sản chống nhau rồi 2 bên đều quay qua chống nó. Mấy tôn giáo nghe đâu cũng hục hặc với nhau sao đó nhưng rồi ai cũng quay qua chống nó. Nó bèn bỏ đi. Hỏi th́ nó nói như văn sởi, nó coi đó là giấc mơ, chỉ xảy ra trong những lúc nó ngủ, mộng tưởng.
Mộng tưởng cái ô nội tui. Ở California , tui nghe nói, những người cổ vơ cho hoà b́nh, những người chống phá thai, giết hại bào thai, c̣n cầm súng bắn nhau rùng rợn lắm. Lạng quạng, người ta nổi điên lên người ta giết nó th́ sao? Mộng tưởng sao được mà mộng tưởng? Cái ḥm bự tổ bố, nh́n thấy là lạnh xương sống rồi, mộng tưởng làm sao mà mộng tưởng được chứ?
Nghe nói nó đi đâu đó một thời gian rồi nó dọn về Virginia...
Hồi ở Virginia, tui cũng nghe bạn bè của thằng chồng tui nó kể, nó khá hơn, biết mần ăn, không có nghĩ lăng xẹt ngang xương như trước. Ngược lại, nó mần đâu là mần chết luôn chổ đó, nhưng chứng nào tật nấy, nó lại nhảy ra sinh hoạt, cứu giúp trẻ em mồ côi, phụ nữ bị chồng bỏ, chồng đánh ǵ đó hổng biết nữa. Sinh hoạt không được bao lâu th́ những chỗ nó sinh hoạt chung đâm ra ghét nó. Không biết nó có cứu được trẻ mồ côi, mấy bà bị chồng bỏ, chồng đánh nào không mà xém chút nữa là người ta mần thịt nó. Sau đó nó lại bỏ đi. Hỏi th́ nó cũng nói cái giọng của mấy ô văn sởi, nó coi đó là giấc mơ, chỉ xảy ra trong những lúc nó ngủ, mộng tưởng.
Cũng lại mộng tưởng. Lúc nào cũng mộng tưởng. Mộng tưởng mà thằng chồng tui tới lúc đó cũng c̣n cù bơ, phất phơ. Trên người - theo lời má chồng tui nhận xét - chỉ có cái chiếu quấn trên người là c̣n lành lặn, ngoài ra nó không có cái ǵ khác có thể được gọi là tài sản cá nhân nữa hết.
Lúc đó tui chưa gặp nó. Tui chỉ gặp nó sau này, khi nó bỏ Virginia về Iowa mần ruộng. Lúc đó tui và nhà tui mới qua, đi theo diện "con bà Phước" - có nghĩa là diện mồ côi, không có ai thân thuộc, và cũng không có ai muốn thân thuộc với ḿnh. V́ đi theo diện cá kèo này nên người ta đ́ nhà tui về Iowa, ở với một nhà người Mỹ có nguyên một gia phả mần ruộng từ khi Kha Luân Bố qua cái xứ này, chắc lúc ấy cũng bị dân da đỏ nó cầm cung tên rượt chạy xút quần. Ông người Mỹ này tốt lắm, có điều, họ chỉ dạy nhà tui ... mần ruộng. Mấy thằng em tui nó khoái chạy nhảy, khoái phá phách nên tụi nó ham lắm. Sáng tinh sương là dậy, ra đồng, mần ruộng với ô Tom. Chiều nào về cũng khoe là bắt được con thỏ, hay con rắn, rồi tụi nó cùng với ô Tom h́ hục mần món nhậu.
Tui lúc đó đi học tiếng Mỹ để cho biết tiếng Tây tiếng U với người ta, ba tui nói vậy, và trong lúc đi bộ giữa nhà và lớp học, tui mới gặp nó - cái thằng chồng của tui.
Nói nào ngay thằng chồng tui coi cũng dễ thương, ăn bận cũng lịch sự, và được việc. Nó giúp tui và gia đ́nh tui đủ mọi chuyện. Nó biết nói tiếng Mỹ, nó có xe, nó biết đường xá, nên nhà tui cũng đỡ lo. Cái ǵ ba tui cũng nhờ tui gọi đ/t cho nó. Hổng gọi th́ thôi, chứ gọi th́ nó qua tức th́, cái bụng nó coi vậy chứ cũng tốt lắm. Thành thử không bao lâu sau nó và nhà tui y như là họ hàng vậy. C̣n nó với tui cũng v́ vậy gần gũi với nhau hơn trước. Nhưng tui nói thiệt, cái thằng chồng tui nó đàng hoàng lắm à, nó chưa từng lén hén với tui, mà tui cũng giữ ư, gần th́ gần chứ tui đời nào để nó nắm được cái bàn tay của ḿnh. Ô bà ḿnh hồi trước có nói, để cái thằng con trai nó nắm tay ḿnh được là nó dẫn ḿnh đi được. Cái thằng tốt bụng th́ không nói mần ǵ chứ gặp nhầm thằng xấu th́ nó dẫn ḿnh đi quên mồ mả cha ông của ḿnh luôn đó.
Sau một thời gian quen biết nó mới thú thiệt với nhà tui là hồi đó nó chán đời, nó bỏ về vùng này để mần ruộng. Mần không nổi nên nó mới mướn người. 1, 2 năm đầu th́ nghe đâu cũng khá lắm nhưng dạo sau này, không biết v́ sự t́nh sao đó mà những người nó mướn hổng chịu đi mần, hay có mần th́ cũng bữa đực bữa cái nên nó tính bán ruộng, bán máy móc bỏ đi qua Missouri. Nó rủ rê ba tui, mà nói thiệt chắc nó cũng không cần rủ rê ǵ nhiều ba tui cũng xuôi ḷng v́ ba tui đâu muốn suốt đời mần ruộng. Thành thử không tới năm bữa, ba tui bắt tụi tui dọn đồ dọn đạc ra đi với nó.
Qua Missouri được chừng 2 năm th́ tui và nó lấy nhau. Nhà tui với nhà chồng tui họp với nhau lắm, nhưng giữa tui và nó th́ có cái ǵ đó mà tui thấy nó kỳ kỳ. Rạn nứt th́ không, tay ôm tay ấp mà rạn nứt cái nổi ǵ, nhưng tui bắt đầu nhận ra cái tánh cứ coi-cái-cơi-đời-này-là-cơi-tạm của nó. Thú thiệt, ráng nghe lắm tui cũng không thấy cái giọng nhận xét về cuộc đời của nó vô lọt lổ tai của tui một chút nào. Cái ǵ cũng là tạm. Không tạm th́ là giấc mơ. Đi mần, trả tiền nhà, tiền điện tiền nước mệt thấy ô nội luôn mà tạm với mơ?
Cũng như bao cặp vợ chồng khác, tụi tui đă qua nhiều lúc khó khăn, nhưng nhờ Trời, rồi mọi chuyện cũng xong. Có điều, mỗi lần gặp khó khăn, cái mặt nó cứ tỉnh rụi. Nói thiệt đó nghen, nhiều khi tui cũng phát điên với nó đến nổi tui muốn chưởi nó một phát. Nghĩ th́ nghĩ vậy chứ đêm nằm vắt tay lên trán, nhớ lời má chồng tui kể cuộc đời của nó, tánh t́nh của nó tui cũng hơi ơn ớn. Tui hổng biết hồi nhỏ nó có bị té sông hay không nhưng lỡ nó có té và cái đầu nó đă bị chạm giây, tui chưởi phạm tới cái ǵ của nó, nó nổi điên lên th́ ... bà hú. Thành ra tui tức th́ tức vậy chứ tui không dám hó hé, tui định bụng hôm nào tui hỏi má chồng tui cách trị nó, nhưng quanh qua quẩn lại, chưa kịp hỏi th́ tui ... đă có bầu thằng cu Tí với nó.
Trời ơi, tui hên ghê vậy đó, nhà tui lo cho tui mà nhà chồng tui cũng lo cho tui nữa. Nói nào ngay, cháu đầu tiên ở xứ lạ quê người, không thương cũng uổng. Chưa kể, y khoa bây giờ ngon lành lắm chứ đâu như hồi má tui đẻ tụi tui ra. Thành thử, người ta nói mang nặng đẻ đau th́ tui nghe vậy thôi chứ tui hổng hiểu mang nặng đẻ đau cái chỗ nào. Đẻ cu Tí chừng 6 tháng tui c̣n muốn đẻ tiếp nữa. Từ ngày đẻ cu Tí ra, thằng chồng của tui đổi tánh đột ngột, nó ít nói hơn, nhưng mặt mày vui tươi và miệng nó bao giờ cũng cười. Chưa kể, ra ngoài th́ nó mần ăn đàng hoàng, siêng năng, lái xe cũng cẩn thận gấp 10 lần hơn trước, về nhà th́ phụ giúp tui mần đủ thứ chuyện trong nhà. Nó c̣n dành tắm con, thay tă và ngủ với con nữa chứ. Tui hỏi ba tui, ổng nói chắc nó có con nó đổi tánh. Tui hỏi má chồng tui th́ bả hỏi ngược lại tui coi thằng chồng tui có mới bị té ở đâu không. Bả nghĩ, chắc hồi trước nó té nên chạm giây, nhưng nếu bây giờ té nữa, hổng chừng giây nhợ vô t́nh được sắp sếp lại thứ tự nên nó mới dễ thương như vậy. Tui không cần biết tại sao nó đổi nhưng ai thấy cũng mừng, nhất là tui, và tui nói thiệt, tui thấy tui thương nó hơn hồi trước. Tui không c̣n thấy có cái ǵ kỳ kỳ giữa nó và tui như tui thường thấy trước ngày tui đẻ ra thằng cu Tí.
Ở Missouri được cũng 5 năm, nhà tui và vợ chồng tui dọn về Arizona mà sống. Thằng con tui cũng được 8 tuổi, đă đi học, về nói tiếng Mỹ nghe muốn điếc tai. Thằng chồng tui bây giờ mở cửa tiệm sửa xe, khéo tay cho nên khách ra vô không đếm nổi. Mần ăn có tiền, vợ chồng tui lo nhà chồng tui qua Arizona luôn để ở gần nhau, nửa đêm nửa hôm, gió mái ǵ cũng có thể chạy qua, chạy lại, ba tui nói vậy. Có hôm, thằng con tui đi học về, lúc bước xuống xe buưt, chưa kịp xuống hẳn mặt đường mà xe buưt đă chạy trong khi một cái chân nó c̣n để ở trên xe. Thằng con tui bị té từ trên xe buưt xuống mặt đường, rồi c̣n bị xe kéo đi một khoảng. Ba tui đứng trong nhà chờ cháu về, ổng thấy ổng la ới ới. Tui với con nhỏ em tui liền chạy ra chở thằng con tui vô nhà thương.
Vô nhà thương không được nữa giờ đồng hồ th́ thằng chồng tui chạy vô, đầu tóc, tay chân c̣n dính dầu mở, miệng nói không ra lời, ú a ú ớ t́m thằng con tui. Khi t́m ra được thằng con tui rồi th́ nó ôm lấy thằng con tui vô ḷng nó không buông, rồi nó c̣n khóc bù la bù lốc. Tui thấy kỳ quá tui mới nói với nó, con chỉ bị trầy trụa sơ sơ thui mà anh, anh khóc quá người ta vô người ta la cho mà coi, nó mới chịu nín. Túi đó, sau khi đem thằng cu Tí về nhà, 2 vợ chồng tui nằm với thằng con của ḿnh, hổng hiểu sao tui lại nhớ chuyện xưa nên tui hỏi nó. Tui hỏi, nó c̣n coi cái cơi đời này là cơi tạm không th́ nó liền ôm lấy tui, và thằng con tui, rươm rướm nước mắt mà nói, cái ǵ trước đây cũng tạm, gia đ́nh của nó - là tụi tui - không bao giờ tạm.
Nói thiệt nghen, cái thằng chồng của tui - dù trước đây có quái đản cái cỡ nào đi chăng nữa - nó vẫn là thằng có t́nh, có nghĩa với tui, với con tui, với nhà tui, với nhà của nó. Bây giờ, tui coi nó như là thân cổ thụ, vững chắc, che chở bóng mát cho má con tui, không phải v́ nó mần ăn có đồng ra đồng vô, mà v́ nó không thấy cái ṿng tay nhỏ xíu của tui, cái miệng răng sún của thằng con tui, là tạm.
Cái măng lục b́nh trôi sông lạc chợ hồi trước chắc nay đă ră mục ở bến bờ nào rồi chứ không ră mục ở bến bờ của má con tui.
|
| Bài viết của thành viên Kết Hợp: |
|
Hăy chọn người đàn ông biết nghĩ,
cohangxomsaigon
(59, 0.0 điểm)
|
|
10 cách mang chàng đến gần!,
cohangxomsaigon
(57, 0.0 điểm)
|
|
5 việc nên làm khi thất t́nh,
cohangxomsaigon
(60, 0.0 điểm)
|
|
5 cách nhường quyền trả tiền cho chàng.,
cohangxomsaigon
(54, 0.0 điểm)
|
|
Ba loại t́nh yêu.,
cohangxomsaigon
(59, 0.0 điểm)
|
|
Lư do khiến đàn ông không lấy vợ đẹp,
cohangxomsaigon
(67, 0.0 điểm)
|
|
10 tiêu chuẩn chọn vợ,
cohangxomsaigon
(62, 0.0 điểm)
|
|
BẠn SỐng ThẾ NÀo Khi M̀nh KhÔng ĐƯỢc ĐẸp Ga'I ,
cohangxomsaigon
(110, 0.0 điểm)
|
|
10 "chất ăn ṃn" keo dính vợ chồng,
cohangxomsaigon
(179, 0.0 điểm)
|
|
Giá trị của t́nh yêu,
cohangxomsaigon
(164, 0.0 điểm)
|
|
Xem thêm
|
| Bài viết do các bạn khác gởi tới: |
|
Cà Rốt và Củ Hành,
Phạm Thị Ngọc Liên
(469, 0.0 điểm)
|
|
Chiếc áo cưới,
Ket Hop Admin
(1650)
|
|
Ném 'mèo' vỡ 'lọ',
Ket Hop Admin
(604)
|
|
Yêu vợ như... quản gia,
Ket Hop Admin
(570)
|
|
Giữ chồng không khó,
Ket Hop Admin
(642)
|
|
Khéo ghen nên giữ được nhà,
Ket Hop Admin
(521)
|
|
Chồng hư tại... mẹ chồng,
Ket Hop Admin
(503)
|
|
Đối phó với tật nói nhiều của vợ,
Ket Hop Admin
(423)
|
|
Cái lư của nói nhiều,
Ket Hop Admin
(364)
|
|
Cảnh giác quá cũng mất chồng,
Ket Hop Admin
(536)
|
|
Xem thêm
|
|
| |
|
| ĐĂNG NHẬP |
|
|
|
|
 |
| |
|
|
|