5 Bạn Mới Tham Gia |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
| Yêu nhưng đừng quên ... |
|
|
 |
|
Trang chủ >
Chuyện tình của bạn
|
Tản Mạn Tháng Sáu
Tác giả: Hoàng Vi Kha
Đăng bởi: Ket Hop Admin
- 16/06/2007 (được xem 367 lần)
|
Tôi ngồi lặng im hàng giờ bên cạnh khung cửa sổ. Bên ngoài bầu trời ùn ùn kéo mây, xám ngắt, và những phiến lá trở ḿnh, nhốn nháo trong từng cơn gió mạnh.
Phím đàn lặng lẽ với lớp bụi bám đầy. Nó đă lặng im kể từ lúc người con gái ấy rời bỏ tôi. Nó đă cùng tôi, lặng im v́ sợ phải khuấy động lại những đau thương mà thật khó khăn mới có thể cất yên trong đáy ḷng.
Trang nhật kư mở rộng, rỗng tuếch nhưng tâm trí th́ lại đầy ắp những xung đột ư niệm. Ng̣i bút đă bị đè bẹp. Ḍng mực ựa ra trên nó khô quạnh lại. Giống như máu ! Vũng máu đặc quệch, đổ loang loáng trên nền gạch, vấy đầy cả tâm hồn tôi.
Gió lại nổi lên. Lạnh. Thân thể run. Đôi môi xám ngắt. Điếu thuốc tập tành nhen nhóm để mong đốt đi cơn buồn, tắt lịm trên tay.
Gió vẫn cuồng nghiệt ! Không chỉ thân thể đang run rẩy, mà cả đám lá ngoài kia cũng thế. Một chiếc lá yếu đuối đang vẫy vùng. Nó không muốn xa cành. Nhưng gió vẫn hung hăn thét gào. Nó cong ḿnh. Nó van lơn. Nó rên rỉ. Gió vẫn mặc, vẫn phủ phàng bóp chặt lấy nó, vẫn điên cuồng vui thích tra tấn nó, cố cướp nó khỏi thân cây.
và cuống lá đứt ḍng nhựa ứa ra, hệt như máu nó chỉ kịp la lên thảng thốt, đau đớn và rồi bay đi theo gió, mà không, bị gió cuốn xoáy, mang đi thật xa, tung lên, quần xuống, kéo lê trên hè phố, xây xướt màu xanh, hay thịt da, tội t́nh, rướm máu !
Mưa !
rầm rập đổ xuống. Thoáng đó, cả con phố đă ngập nước, trắng toát. Màu trắng lạnh quá ! rờn rợn tựa màu tang. Chiếc khăn tang buông xuống trên nắp quan tài. Chấm hết ! Nhưng không, đó là mở đầu của chuổi đau thương.
" Ḷng người như lá úa, trong cơn mưa chiều, nhiều cơn gió cuốn, xoáy xoay trong hồn và cơn đau này vẫn c̣n đây chiều về không buông nắng, cho mây âm thầm, một ḿnh trong chiều vắng, nhớ đôi môi mềm, ngày nào ân cần trao thân... "
Tôi mệt mỏi Thời gian cũng mệt mỏi, rả rời nhỏ từng giọt tíc tắc Ḍng nhạc cũ vọng về từ tiềm thức, và từ cơi chết xa xôi.
và chiếc lá, phơi xác nơi xa, đẫm ướt.
o0o Chiều ! Cũng là cơn mưa hạ về qua thành phố. Tôi ướt sủng t́m về nơi chốn cũ. Quạnh quẻ, hoang phế, không c̣n dấu vết của an vui.
Cánh cổng sắt e dè mở ra. Tôi bước vào. Ḷng cũng e dè, hăi sợ. Không giống như nỗi e dè của lần đầu tiên bước vào đây. Mà lạ ! tim vẫn đập nhanh, đôi tay lạnh, và bước đi không vững. V́ tôi sợ hăi ! Sợ sẽ nh́n thấy một điều mà tôi luôn kinh sợ đằng sau lớp rèm cửa ấy.
Nhưng không ! sự thực vẫn là sự thực. sự thực với mức độ phủ phàng nhất của nó. Tim tôi nghẽn lại, tắt thở vài giây, để rồi sức nén tăng dần, áp suất máu lên cao, mặt đỏ bừng, và vỡ ̣a ra là nước mắt, là tiếng thét kinh hoàng, đau xót !
Em nằm đó !
Đôi mắt đẹp khép lại làm sững sờ tê tái cả hồn tôi. Thôi rồi ! Em bỏ tôi thật rồi !
Qui. bên em, tôi muốn khóc nhiều hơn. Nhưng, ḍng nước mà gọi là lệ đă cạn khô !
Cầm lấy bàn tay thanh tao của em. Lạnh quá ! Em ơi ! Khanh ơi ! tôi gào lên từ tận cùng đau khổ.
- hơi ấm của anh đây, sức sống của anh đây ! em hăy nhận lấy để mà sống Đau nhói khi nụ hôn đặt trên bàn tay ấy Quặn cả ḷng khi nh́n lại một lần cuối gương mặt duyên kia và tôi khẻ hát, lời ca nào em đă từng hát bên tôi " đời một người con gái, ước mơ đă nhiều, trời cho không được mấy, đến khi lấy chồng, chỉ c̣n mối t́nh, mang theo"
Mưa phủ lấy tôi ! Lạnh Bừng tỉnh !
không, nó vẫn chỉ là cơn mơ, một cơn mơ thật đau, nhưng đối với tôi không khác ǵ một ân huệ cuối, v́ sự thực tôi vẫn bất hạnh, v́ sự thực tôi vẫn không thể đưa tiễn được em, dù rằng đưa em lên chiếc xe hoa đính ṿng hoa cườm lạnh lùng.
Em ơi, Khanh ơi !
o0o Một tuần, tôi vẫn đi lang thang khắp Sài g̣n. Một tuần tôi như tên mất trí, cuồng quẫn trong mớ kỹ niệm và thương đau.
Mùa Hạ trời mưa nhiều v́ thời tiết hay v́ nhớ thương ? Mưa ! Em yêu mưa lắm, và tôi cũng đă từng yêu mưa. Nhưng mưa lúc ấy lăng mạn bao nhiêu th́ bây giờ buồn quặn bấy nhiêu.
Tôi đi lang thang dưới cơn mưa của ngày hôm nay, ngoài lạnh, nhưng trong lại ấm v́ cơn mưa của dĩ văng, mưa của những chiều cùng em lang bạt.
Trời Sài G̣n, không em, không mưa, sẽ chẳng c̣n chi để kê?
Giờ đây, ḿnh tôi, và mưa... thiếu em rồi. Ḍng kỷ niệm đă dừng lại sau một nghiệt ngă bàng hoàng. Tôi biết nói ǵ với mưa đây ? tôi biết kể ǵ với hàng me già đường Công Lư ? và nói làm sao những lời t́nh tự cùng ghế đá công viên ? Thôi em, mưa ! đừng đến, đừng buộc tôi phải nói, v́ tôi sợ tôi sẽ mất tất cả khi tôi phải chia sẻ tất cả. Mâu thuẩn ! đúng ! Trong tôi là dày đặt những bấn loạn. Em, mưa, con đường, lá me và tôi... những cá thể không thể hợp nhất. Gắng gượng chỉ thêm đau !
Tôi đi, chiều này qua chiều khác, như mưa vẫn kéo về trên thành phố mỗi ngày qua. Mưa có giống tôi không ? và tôi ? tôi có c̣n là tôi như tôi đă từng đă ! Dường như khác ! tất cả đă đổi khác kể từ khi thế giới này thiếu vắng em.
Thoáng đâu đây, thoáng trong mưa, trong vũng mờ ảo lạ, tôi trông thấy em, thấy tôi, thấy từng hoài niệm đang hiện về nơi góc phố đó, nơi con đường kia. Tôi bước đến, nó tan biến. Tôi đứng lại, em hiện về, một thoáng, vẫn là tuyệt vời vóc dáng ấy, một thoáng vẫn là nụ cười và đôi mắt đẹp ấy, một thoáng rồi thôi, rồi tan biến, rồi trở về với thế giới của em, bỏ lại tôi, sững sờ, đứng lặng cùng thế giới tôi.
Cất bước, lại đi, vô định, trong tâm thức khúc ca cũ lại bừng lên, đau nhói " một ḿnh đi măi, trên đường dài không thấy ai người quen tôi đấy, bao giờ đời sẽ vui "
o0o Khu vườn xưa,không em nên tàn úa. Tôi t́m về như lạc giữa hoang vu !
Nơi góc vườn, dưới hàng hoa giấy đỏ, ghế băng xưa đă rỉ sét, phai màu, và đám hoa của em trồng dạo ấy, xác phơi đầy trên lối nhỏ bơ vơ Tôi đi lần lại từng dấu vết cũ. Bàn tay run rẩy khi chạm phải vết khắc hai cái tên ! Dường như từ trong nó một nguồn lực lạ kỳ phát ra, truyền qua bàn tay tôi, chạy nhanh vào buồng tim để cho tim đập mạnh.
Tôi ngồi lặng yên dưới giàn hoa giấy. Gió thoảng qua, cánh hoa rơi...
Em cười. Hoa giấy rơi, em nói vu vơ:
- xác pháo hồng mừng chú rể tới đón cô dâu đó Tôi cười, không nói, v́ đôi mắt đă thay tôi làm điều đó, và bàn tay đă giúp tôi thốt nên lời.
- em, cô dâu của anh ! tôi cầm lấy bàn tay bé nhỏ. Em cười bẽn lẽn:
- đâu ? nhẫn cưới của em đâu ?
À nhẫn cưới ! để xem... cuống lá ! Nhớ không em, nhẫn cưới là cuống lá mà ta đă làm để tặng cho nhau ?
Tôi lắc đầu, gục mặt. Em tan biến. Dư âm c̣n vẳng lại qua một tiếng lá rơi Dưới gốc cây có khắc đôi chữ, tôi đào xới và đặt vào đó quyển thơ của ḿnh. Hẳn em c̣n nhớ. Những bài thơ ta đă làm cho nhau. Sợ em bên đó lẻ loi quá, tôi gởi sang em quyển thơ ấy.
Khác nào một nấm mồ và thơ khác ǵ linh hồn tôi.
Trong gian pḥng rộng, cây dương cầm phủ kín lớp vải trắng. Tôi mơ hồ nh́n thấy em trở về, đôi mắt buồn nh́n tôi, hát khẻ:
" triệu người quen, có mấy người thân khi ĺa trần có mấy người đưa "
Không, Khanh ơi ! em ơi ! tôi đang trở về đưa tiễn em đây...
o0o Lại mưa.
Mưa trút xuống con phố nhỏ ào ạt và lũ lượt.
Tôi buông ḿnh vật vờ trên đệm ghế, hé mắt nh́n ra bên ngoài qua ô cửa sổ cỏn con của căn gác mù mờ bóng tối. Chậu Hoàng Lan đu đưa theo gió. Mưa ùa đến. Cánh lan oằn lại, trĩu nước, nặng nề, và rụng !
Em đến. Áo trắng lất phất đính mưa. Chiếc dù màu tím nhạt che nghiêng, xinh xắn ḍng tóc chấm vai, mặc nhiên bay theo gió - cho anh nè !
- Hoàng Lan, thơm quá !
- đẹp hông ?
- đẹp quá ! nhưng...
Tôi nh́n đôi mắt chim câu của em đang mở to chờ đợi, bẹo má em, tôi ghẹo:
- Mai Khanh ngàn lần đẹp hơn Em vểnh chiếc môi lên, đôi mắt kênh kiệu, duyên dáng - Giỏi nịnh ! đáng thưởng cho một cục kẹo nè Em cười. Tôi cười. Viên kẹo ngọt tan trên lưỡi. Hệt như môi em. Hệt như môi em.
Tôi trở ḿnh, em tan biến. Cánh lan theo gió bay đến cạnh bên, lặng yên gợi nhớ...
" kỷ niệm xưa đă chết, cơn mê đă chiều, t́nh yêu đă hết, xót xa đă nhiều, đời vui sẽ c̣n mai sau "
không ! kỷ niệm dẫu đă dừng lại, dẫu đă thôi không c̣n được viết tiếp bởi tôi và em, nhưng kỷ niệm vẫn c̣n đấy. Và t́nh yêu cũng thế. Muôn đời vĩnh cửu.
Để cho kiếp này, khi tôi trút đi hơi thở cuối, th́ bóng h́nh mà tôi mang theo vẫn là em, t́nh yêu mà tôi ôm lấy vẫn là t́nh em, bất diệt.
o0o Tháng Sáu, sinh nhật em tháng sáu !
Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt Trời không mưa, anh cũng lạy trời mưa !
Tháng sáu có lần ngập ngừng đến nhà em. Mưa lất phất thấm ướt chiếc áo học tṛ. Chiếc hộp gỗ bé nhỏ làm quà ướt đẫm v́ tôi ngại ngần, không dám rung chuông gọi, chỉ đứng bên kia đường lén nh́n em đang trang điểm bên ô cửa thư pḥng.
Tháng sáu, em, tôi và mưa, bên nhau, lần đầu,bỡ ngỡ, rạo rực. Bên ô cửa tṛn, em xoè tay đón từng hạt mưa, tôi ôm đàn, tha thiết " Tháng sáu nhạt mưa, mưa ướt mềm vai em Từng cơn mưa, xỏa kín bờ mi ngoan "
Tháng sáu, em, tôi và mưa, bên nhau, cùng buổi chiều bay bổng trong tiếng dương cầm tuyệt diệu của em. Mưa nhẹ nhàng tỏa xuống. Hồn tôi lơ lửng bay lên bằng đôi cánh t́nh yêu. Em, áo trắng, đơn sơ, kiêu sa, tuyệt trần. Tôi, ngây ngất, ngỡ ngàng, phục xuống để đổ hồn ra mà yêu.
Tháng sáu, bên hàng hiên lợp lá của quán cốc quen thuộc, em, tôi, và mưa, bên nhau. Say sưa, em đếm từng hạt mưa, yêu, chưa yêu, bói thử yêu chưa !
Tháng sáu, màn đêm như thật mỏng, tựa voan lụa. Ánh đèn pha lê màu vàng. Em, tôi, và ḍng nhạc Valse tha thướt. Bên nhau, d́u nhau, đưa nhau vào tột đỉnh của yêu đương.
Tháng sáu, không em, chỉ ḿnh tôi, và mưa. Buồn. Cung điệu lạc lỏng, giăng sầu. Con phố thôi t́nh tự. Quán cốc đ́u hiu. Tôi đến, ngồi đếm thời gian trôi qua theo từng giọt cà phê đắng. Nhớ. Thương. Mưa, và Nước Mắt. Hoà chung,tấu khúc buồn tê tái.
Quay về, lối củ không thay đổi với mọi người, nhưng trong tôi, phố giăng đầy ảm đạm. Không em vạn vật buồn. Không em đời thôi c̣n phút nhiệm mầu ngày xưa.
o0o "xin một lần xiết tay nhau, một lần cuối cho nhau, xin một lần vẫy tay chào, thôi ḍng đời đó cuốn người theo"
Hai chúng ḿnh cùng im lặng. Chỉ có mưa ŕ rào lên tiếng.
- Em đă quyết định ?
- phải !
- xin lỗi, anh không thê?
- không sao !
Ngôn ngữ trở nên xa lạ. Lời nói buông ra dường như vô ư. Nhưng trong ḷng, của em, của tôi, là những đổi trao thành thực nhất - Em lạnh !
- Anh cũng thế, từ nay và măi măi, sẽ lạnh !
Ṿng tay siết chặt. Vẫn lạnh lạ kỳ.
Em khóc. Dường như mưa vội ngưng lại. Thời gian cũng thế, để cho tôi nghe rơ tiếng vỡ của nước mắt, để cho tôi ghi khắc thật sâu, thật tỉ mỉ vào tim đôi mắt đó.
- Cho em xin một điều nguyện sau cuối ?
- Chi em ?
- Hôn em đi anh !
Tôi hôn. Mưa ̣a xuống. Hai gương mặt ướt đẫm Tôi hôn. Cơn đau bừng lên. Nước mắt trào ra, vỡ cùng mưa trên bờ môi run rẩy.
- Em phải đi - Đừng...
- chúc anh hạnh phúc !
Bàn tay trao ra vội vă, níu kéo, nắm bắt, hụt hẫng, trơn tuột.
Mưa trút xuống. Tiếng sấm nổ vang rền. Em xoay đi.
Tôi đứng lặng, chết điếng.
Mưa phủ xuống em. Bóng dáng mờ ảo, khuất xa. Trong tôi chua xót dâng đầy.
- Mai Khanh ! Anh yêu em !
Tiếng nói thốt ra từ tận đáy ḷng, thốt ra từ ngút ngàn đau khổ. Em trở lại, ùa đến, ôm chầm lấy tôi, nức nở:
- Khanh yêu anh ! suốt cuộc đời, yêu chỉ ḿnh anh.
Tôi nhắm nghiền đôi mắt. Đôi môi bậm lại. Nghiến chặt răng để giữ cho ḿnh không đổ xụp, để giữ cho em một niềm tin, một can đảm cho ngày mai.
Tiếng sấm vang vọng như phẫn nộ, kéo dài.
Tôi hộc ra lệ ! Tôi cong người. Đau !
Chốn cũ c̣n đây. Mưa c̣n đây. Tôi c̣n đây. Nhưng em đă không c̣n đây.
o0o Sài g̣n,ngày..tháng... năm..
Em yêu, Khanh yêu !
Kể từ dạo xa vắng em, anh mới cảm nhận được hoàn toàn ư nghĩa của chữ Nhớ ! Vắng em, không gian quanh anh chợt trở nên tịch liêu, cô quạnh lạ, dù rằng đây đó phố phường, cuộc sống vẫn ồn ả trôi qua.
Sài g̣n,ngày..tháng..năm..
Bé yêu của anh !
Giờ này em ra sao ? Đang làm ǵ ? có nhớ đến anh không ? Ở bên này, không chỉ riêng anh mà vạn vật đều tưởng nhớ đến em.
Giàn hoa giấy đang trộ hoa đỏ thắm đẹp lắm em à.
Nh́n hoa giấy bay nhẹ trong cơn nắng vàng óng của Sài G̣n, anh lại nhớ về em, nhớ nụ cười duyên dáng, khôi nguyên của em. Vô bờ! Và nhớ cả đôi mắt đen tuyệt đẹp của em dưới giàn hoa giấy năm nào Bên em, có loài hoa này hông hơ?
Sài g̣n,ngày..tháng..năm..
Em ơi, Đă một tháng 2 tuần và 15 phút trôi qua kể từ ngày ta từ giă nhau. Em ra sao rồi ? Sự im lặng của em làm cho anh lo lắng quá ! Em ơi, Khanh ơi, anh chấp tay cầu nguyện cho em từng giờ, từng phút.
Sài g̣n,ngày..tháng..năm..
Nhật kư ơi, Nàng bỏ tôi rồi, thực sự nàng đă bỏ tôi thật rồi.
Không !
tôi muốn gào lên thật to Không ! em ơi, Khanh ơi ! tại sao lại như thế ? tại sao lại bỏ anh lại một ḿnh trên trần thế này ?
Số kiếp! Tại sao mi lại không thể buông tha cho nàng ?
Số kiếp! Tại sao mi lại măi hành hạ nàng ?
Ta thù ngươi !
Tôi nhớ em, khóc em Khanh ơi ! người tôi yêu ơi !
Dây đàn run lên, buồn rũ, thốt ra những lời ca mà em từng yêu thích:
" góp hết tương lai vào tiếng, yêu thương trao em một đời, hăy sắc se đợi ngày tới, mai rồi ngọt bùi sẻ chia "
Tôi nhớ, em nghiêng nhẹ cho suối tóc chảy hết về một bên vai. Đôi mắt vốn buồn, càng buồn hơn:
" xin em đôi tay nuột nà, xin em đôi tay thật thà,thật thà chịu nhiều xót xa "
Em khóc khi hát " mà đời th́ nhiều đắng cay " Tôi xúc cảm làm chùn cả tơ phím. Em hát cho chính em " hăy cố yêu người mà sống, lâu rồi đời ḿnh cũng qua "
Ḷng tôi buồn khi soi vào đôi mắt em. Trái sầu rụng xuống. Tím cả không gian và giờ đây, loang tím cả trang nhật kư của tôi.
o0o Buổi sáng, trời lại tối, Tối v́ mây, và ồn ả một cơn giông !
Thành phố chợt biến thành sông mưa qua khung cửa mênh mông chập chùng !
Tháng sáu !
Trời vẫn mưa Tôi vẫn buồn, và có lẽ là buồn muôn thủa Nh́n lại phím đàn. Tôi sợ phải đụng đến. Tôi sợ từ những dây kim loại kia dư âm sẽ kéo về. Tôi sợ tôi sẽ biết ḿnh đang cô đơn.
Nhưng tôi đang nhớ. Cơn nhớ đang gậm từng phần trong cơ thể tôi. Và mỗi khi nhớ, th́ tôi lại cần có em bên cạnh.
Về lại với tôi, Khanh ơi ! Về qua hoài niệm, Về từ cơi nhớ, về trong nhạc mưa, về cùng tháng sáu.
"yêu nhau, yêu nhau một lần, thương nhau, thương nhau một lần, một lần thôi vĩnh biệt, một lần thôi mất nhau"
Hoàng Vi Kha ( Thương gởi đến MK )
Hết |
| Chuyện do thành viên Kết Hợp sáng tác: |
|
Những Mùa Thu Qua Trên Cuộc T́nh Tôi ,
cohangxomcali
(69, 0.0 điểm)
|
|
Một câu chuyện buồn !,
cohangxomcali
(66, 0.0 điểm)
|
|
T́nh đầu,
cohangxomcali
(42, 0.0 điểm)
|
|
Đời em là của em!,
tieutuyet.tran
(133, 10.0 điểm)
|
|
Những chuyện không có thật,
cohangxomsaigon
(75, 0.0 điểm)
|
|
Gửi anh nỗi nhớ và t́nh yêu vô bờ bến!,
cohangxomsaigon
(184, 0.0 điểm)
|
|
V́ anh một lần nữa,,
cohangxomsaigon
(124, 0.0 điểm)
|
|
T́nh qua phone! ,
cohangxomsaigon
(147, 0.0 điểm)
|
|
Thư gửi C̣i yêu,
tokio
(71, 0.0 điểm)
|
|
Thư Gửi Chồng Tương Lai ,
cohangxomsaigon
(162, 0.0 điểm)
|
|
Xem thêm
|
| Chuyện do các bạn khác gởi tới: |
|
Một Trời Thương Nhớ ,
Trần Quang Thiệu
(244)
|
|
Giá Mà Anh ... ,
Trần Quang Thiệu
(239)
|
|
Út Liên,
Trần Thùy Mai.
(653)
|
|
Tiếng đàn ḱm,
Nguyễn Minh Phúc
(642)
|
|
Nhẹ Như Mây Trời,
Trần Quang Thiệu
(1007)
|
|
Lấy Chồng Nha Má!,
:::Ngô Đồng :::
(1441)
|
|
Em Hai ơi!,
Minh Thùy
(1247)
|
|
Vàng,
Áo Lụa Vàng
(918, 6.0 điểm)
|
|
Lá thư Mỹ quốc,
Phạm Thanh Châu
(1249)
|
|
Mùa xuân & những biểu tượng của t́nh yêu,
Tâm Hư
(1058)
|
|
Xem thêm
|
|
| |
|
| ĐĂNG NHẬP |
|
|
|
|
 |
| |
|
|
|