Mai em xa rời tôi
C̣n ai cùng đi giữa đời
Mênh mông đây là đâu.
Là biển vắng đêm sâu.
Khi em quay mặt đi
Ḷng tôi tựa phiến đá sầu
Chơ vơ trong lạnh câm
Muộn phiền theo tháng năm
Em hỏi tôi, phiến đá có t́nh yêu không?
Em hỏi tôi, phiến đá có linh hồn không?
Linh hồn tôi nay là đá sỏi
Nhung đá nằm khổ đau với t́nh yêu em
Em hỏi tôi, đá biết thở dài xa xôi
Em hỏi tôi, đá có ngậm ngùi chia phôi
Em và tôi thiên đường mất rồi
Trên lối về ḿnh tôi bước dài lê thê
Em vô t́nh làm sao, hồn tôi giờ đây úa nhầu.
Trong đêm thâu gọi tên, ḷng càng vắng xa thêm.
Tôi hôm nay là ai? Hồn như một phiến đá nằm
Trăm năm như ngàn năm. Người cùng đá băn khoăn.